Những khoảnh khắc vui vẻ thực sự đến từ sự ngắn ngủi

Những khoảnh khắc vui vẻ thực sự đến từ sự ngắn ngủi.
Kể từ tháng 1 đến nay, đây là lần đầu tôi cầm lại bút viết, tôi muốn những thứ mình viết ra thật sự xuất phát từ chính suy nghĩ, cảm xúc của mình chân thật nhất có thể. Khi mà sản phẩm của trí tuệ nhân tạo AI đã đầy tràn lan làm tôi phát ngán tận cổ dù tôi cũng là một người nghiên cứu khoa học về AI nên phần nào cũng hiểu bản chất AI là như nào.
Quay lại hiện tại
Quay lại hiện tại trong chuyến đi về quê gần đây, tôi chỉ có một khoảng thời gian ngắn ngủi như cái nháy mắt, sự bất lực của tôi trước thời gian là điều không thể phủ nhận, dù thời gian, không gian, môi trường sống, công việc học tập, đời sống cá nhân nhưng nó không làm cái sự gắn kết với 2 người bạn tôi không hề giảm đi sau thời gian dài không gặp mà ngược lại còn gắn kết hơn vì quá hiểu về nhau như nào, đây là 2 người bạn tôi quen thời cấp 2 học chung lớp toàn là thiên tài, cao thủ, tôi thì cũng nằm trong top mà top bét lớp. Thời gian cứ dần trôi qua cho đến khi tôi lên cấp 3 ít gặp 2 người bạn này hơn, nhưng khi rảnh vẫn cùng nhau nói chuyện về bàn đến những vấn đề khắp thế giới, đủ thứ chuyện trên đời.
Chuyến đi cùng 2 người bạn:
Khi tôi đến Huế (nơi tôi từng sống thời niên thiếu, từ nhỏ đến hết lớp 12) một lúc sau họ đến đón tôi, chuyện hài hước ở chỗ Hưng bạn tôi (người nhỏ con nhưng khá rành những thứ chơi bời này) lại muốn đi trung tâm thương mại, khu vui chơi còn Nghĩa (người có sự suy nghĩ sâu sắc, đầu óc nhanh nhạy và sở hữu tư duy của nhà khoa học) lại muốn đi dạo ở sông Hương rồi nói chuyện, tôi cũng khá bối rối nên chọn đi hướng của Hưng đề xuất, sau đó trong quá trình đi tôi ngồi trên xe và tận hưởng cái không khí, phố xá và thấy vui trong lòng lại có thể vui nhiều như này như thể cái niềm vui thuần tuý nó vừa xa xỉ mà cũng khó khiến nó xuất hiện lại lần 2 ấy, khi đó bạn tôi đến khu bowling rồi khu vui chơi mọi thứ cực rẻ so với TP HCM hiện tại tôi đang sống. Lúc ấy tôi chỉ đơn giản mặc kệ thời gian tương lai hay quá khứ gì tôi cũng mặc kệ cái điều duy nhất tôi có thể làm là tận hưởng cái khoảnh khắc ngắn ngủi hiện tại này hết mình mà thôi.

Tôi không rõ quá trình mấy năm mấy người bạn tôi như nào, nhưng chỉ chắc chắn 1 điều rằng bạn họ cũng có chung 1 niềm vui như vậy với tôi, nó khiến được thể hiện con người của mình ra mà không phải đeo lớp mặt nạ phòng vệ nào được làm con người tôi muốn chắc chắn nhưng chủ trương của tôi không như nhân vật Yozo trong tác phẩm Thất lạc cõi người của Dazai Osamu rồi. Sau khi chơi xong tôi mới nói 2 người bạn tôi đã thấy sự đáng sợ của thời gian. Nếu phải nói với tôi cái gì khiến tôi sợ nhất thế gian thì chỉ có thể là Thời gian, khi tôi đảo mắt, chớp mắt cái đã vèo 1 tháng quay đi ngoảnh lại đã 1 năm trôi qua nó hiện thực đấy tôi về phía trước chỉ cần lờ là tôi phải trả giá bằng sự hối tiếc và khi nhìn lại quá khứ thất bại tôi chẳng thể làm gì được, đối với mọi người có thể sợ cái chết, sợ cơm áo gạo tiền, sợ áp lực công việc, sợ đau khổ có lẽ sau này tôi lại làm nhà văn thế kỷ hiện đại cũng nên (hà hà).
Tôi đã cùng họ chụp lại một bức ảnh và cùng với cái thói quen viết blog của tôi sẽ trải nghiệm cá nhân nó như một dấu mốc thời gian như này. Việc đánh dấu như này rất quan trọng - như tôi đã nói ở trên tôi muốn được thực sự sống được là chính mình nhiều hơn.
Cuối cùng điều tôi muốn nói là thời gian tàn khốc nhưng cũng rất đẹp đẽ, nó có thể cán quét qua đời ta một khoảng chắc nhưng đôi khi cũng để lại với 1 khoảng trống thời gian đẹp đẽ như vậy đó.
Bình luận (0)
Chưa có bình luận. Hãy là người đầu tiên!